Đàn ông từ xưa đến nay thường bị phân biệt đối xử một cách vô thức trong công việc với những tính cách được cụ thể như mạnh mẽ, kiên định, khả năng chịu đựng áp lực cao, quyết đoán. Tuy nhiên việc mặc định cho đàn ông những điều trên cũng tác hại hệt như việc tôn vinh phụ nữ một cách mù quáng. Mặt trái của việc được ca ngợi là Hiền Thục, là phụ nữ hiểu mình phải cúi đầu gọi dạ bảo vâng. Mặt trái của tấm bằng khen Đảm Đang là trách nhiệm làm việc đến kiệt sức mà không dám ca thán. Mặt trái của chiếc vương miện Hy Sinh là “làm hết mình mà người khác rung đùi ngồi hưởng.

(Ảnh minh họa)

Đàn ông cũng vậy. Ca ngợi sự mạnh mẽ tức là khuyến khích đàn ông phải sống như là vô cảm, là gián tiếp bắt đàn ông phải gồng mình quá cả sức chịu đựng, là nước mắt chỉ được lặn vào trong, là uẩn ức đau thương nhưng sống vẫn phải lạnh lùng, là buồn và thất vọng không được sẻ chia, là đến cả khi tuyệt vọng cũng không được dễ dàng tìm nơi nương tựa.

Đọc tới đây, bạn đã hiểu vì sao các nạn nhân của rượu bia, chất kích thích và tự sát lại là đàn ông. Ca ngợi đàn ông như một trụ cột gia đình cũng vậy. Khi trách nhiệm cá nhân trở thành trách nhiệm giới tính, đàn ông phải vác một gánh nặng tài chính không thể chối từ hoặc yêu cầu san sẻ.

Niềm tự hào là trụ cột gia đình trở thành con dao hai lưỡi khi đàn ông há miệng mắc quai. Đã chót đeo vào cổ tấm huy chương “trụ cột” thì phải trở thành một cỗ máy kiếm tiền, kiệt sức cũng phải kiếm tiền, không đam mê cũng phải kiếm tiền, từ bỏ ước mơ cũng vì đồng tiền, quỵ luỵ nhục nhã có khi cũng chỉ vì phải mang tiền về nhà, bởi vì mình đã trót là trụ cột.

Đã trót đội lên đầu vầng hào quang “trụ cột” cũng tức là đeo vào vai cái gông cùm của hai chữ “danh dự”. Nó làm đàn ông dễ vỡ như một vết thương mới lên da non, động cái là chảy máu.

(Ảnh minh họa)

Vợ làm ra tiền bằng mình nên khó nghĩ. Vợ làm ra tiền nhiều hơn mình nê khó chịu. Vợ thăng tiến nhanh hơn mình nên thấy tổn thương. Thấy đàn bà giỏi hơn mình nên sợ dè bỉu. Thấy thằng khác giỏi hơn mình nên thấy ghét rồi hoang mang. Thấy thiên hạ giỏi hơn mình nên thấy thất vọng rồi lạc lối.

Trong cái vòng xoáy luẩn quẩn của gôm cùm trụ cột, đàn ông thường lao vào cuộc chinh chiến để chiến thắng với người khác chứ không phải chiến thắng chính-bản-thân mình.

Vậy chúng ta phải làm gì?

Điều dở nhất chúng ta có thể làm là kêu gọi phụ nữ hãy dịu dàng hơn nữa, hãy tâm lý hơn nữa, hãy biết lắng nghe hơn nữa, hãy nhịn nhục hơn nữa, vì đàn ông thực ra đáng thương và mong manh lắm. Thật là một giải pháp lạ lùng, vì nó có khác gì cho người bị bệnh đái tháo đường ăn đường thay cơm, cho người béo phì húp mỡ thay nước? Gánh nặng của tấm huy chương Hy sinh làm sao được tháo gỡ bằng các để người khác hy sinh nhiều hơn (?)

Gánh nặng gông cùm của áp lực phải trở thành một kẻ kiếm tiền mạnh mẽ không được hoá giải bằng việc lau cái trụ cột sạch bong, sạch hơn cả ngày xưa, rồi tiếp tục để nó gánh tránh nhiệm là cột trụ. Điều tốt nhất chúng ta có thể làm là tự xoá bỏ gông cùm cho nhau. Đừng hy vọng quá nhiều thì sẽ không bao giờ thất vọng quá lớn.

Đừng vẽ lên hy vọng một ông chồng lý tưởng là kẻ chu cấp tài chính, cũng đừng mất công mong cô vợ tương lai sẽ như một ô sin chỉ biết chăm con chăm nhà. Đừng coi bạn trai như vệ sĩ, cũng đừng coi bạn gái như một kẻ yếu ớt lúc nào cũng cần bảo vệ.

Đừng mong đàn ông lúc nào cũng trơ gan cùng tuế nguyệt, cứng như đá vững như đồng, cũng đừng mong phụ nữ phải liễu yếu đào tơ, dịu dàng, ngoan ngoãn. Vì chỉ có thế thì chúng ta mới có cơ hội tìm cho đời mình một nét vẽ mới, khám phá một góc cạnh mới, dựng xây nên một cá tính mới. Nếu không coi chồng là kẻ chu cấp tài chính, vợ sẽ có cơ hội thấy mình trở thành doanh nhân, chồng tìm được niềm vui tưởng như không bao giờ tồn tại trong việc chăm sóc con cái.

Nếu không bắt bạn trai phải mạnh mẽ, bạn gái sẽ có cơ hội thấy mình quyền lực, quyết đoán, bạn trai sẽ có cơ hội được chạm vào phần phức cảm rất người, rất thật, rất chân thành, không cần gian dối của thế giới cảm xúc.

Một khi còn thốt ra được câu “đàn ông con trai gì mà…” hay “đàn bà con gái sao lại….” thì tức là bạn đang là nạn nhân của định kiến xã hội

Phán xét kẻ khác đồng nghĩa với việc mình cũng sẽ bị người đời phán xét. Nhận một lời khen giới tính cũng là quàng vào cổ thêm một cái gông. Dây trói của người này cũng là xích xiềng với kẻ khác. Dù dây trói ấy nạm kim cương và xích xiềng ấy làm bằng vàng mười, dây trói và xích xiềng muôn đời chỉ có một nghĩa vụ: Giết chết tự do.

(Nguồn Soha)